Home » [Vietsub + Kara] Những năm tháng ấy – Those years ( You are the apple of my eye ost) | Kinh nghiệm có ích those là gì

[Vietsub + Kara] Những năm tháng ấy – Those years ( You are the apple of my eye ost) | Kinh nghiệm có ích those là gì

48 thoughts on “[Vietsub + Kara] Những năm tháng ấy – Those years ( You are the apple of my eye ost) | Kinh nghiệm có ích those là gì”

  1. 29/07/2021 Vô tình nghe được bài hát này lại nhớ tới em.Một ký ức khép lại một ký ức mở ra trước đây tôi cũng cố chấp yêu một người con gái hồi cấp 2 nhưng tôi lại ko giám gặp cô ấy,vào một buổi chiều học đội tuyển tôi quyết định viết một bức thư nhờ cháu tôi học cùng đội tuyển với e chuyển cho e,tôi tự dặn lòng sẽ chở e về nếu e đồng ý nhưng tôi đã ko đủ dũng khi làm điều đó,vì tôi đã từng nghe ở đâu đó rằng " tình đầu là mối tình đẹp nhất nhưng cũng dễ vỡ nhất " và tôi sợ mất e khi tin vào lời nói đó,và cứ thế chúng tôi đều thẹn thùng khi gặp nhau nên chúng tôi đã viết những tấm thư và nhờ ng gửi cho nhau và tôi chỉ giám đứng từ xa quan sát e,tôi hơn e hai tuổi,rồi khi tôi lên cấp 3 khoảng cách chúng tôi cứ dần xa,thật lòng tôi vẫn rất yêu e,khi e lên cấp 3 tôi sắp thi đại học nên ko giám nói rằng tôi vẫn còn yêu em ở thời điểm đó ,và rồi e cũng đã có người khác,tôi vẫn luôn âm thầm theo dõi e e ko hề biết,ngay cả người giúp e ôn thi đại học giả làm người lạ muốn giúp e cũng là tôi,được nói chuyện vs e được giúp đỡ e,tôi cũng cảm thấy rất vui và rồi e cũng đã đỗ đại học.Nhưng tôi biết khoảng cách giữa tôi và cô ấy đã rất xa,khi lớn lên tôi nhận ra trách nhiệm của mình nhiều hơn khi yêu một cô gái,tôi chỉ là một chàng trai bình thường ko gì trong tay nên tôi đã chọn rời xa,một chuyện tình kết thúc trong khi a vẫn rất còn yêu e,nhưng a biết …(có rất nhiều kỉ niệm đẹp tôi đã từng khắc tên tôi yêu e ở gốc cây chỗ sân thể dục,mỗi chiều tối tôi đều ra sân bóng cạnh nhà e để có thể nhìn thấy e quan sát e,tôi vẫn nhớ như in là lúc e chỉ tay về hướng tôi có lẽ cả đời a sẽ ko bh quên được hình ảnh đó,cám ơn e vì đã xuất hiện và là một phần kí ức đẹp của a,anh yêu e…"Đỗ Linh".

  2. Những năm tháng ấy, nếu tớ mở lòng một lần, hướng ánh mắt về cậu một lần, liệu câu chuyện của chúng ta có rẽ sang một hướng khác tốt đẹp hơn. Cậu sau này, liệu có từng hối hận vì năm tháng đó đã điên cuồng, bất chấp thích một người như tớ…

  3. Mỗi lần nghe lại tâm trạng lại ùa về.muốn quay lại cái hồi ngồi trên ghế nhà trường vô lo vỗ nghĩ vs ty tuổi học trò trong sáng

  4. Chắc kể cả sau này tớ cũng không đủ can đảm để nói thích cậu. Nhưng thời gian được học tập và trưởng thành dưới mái trường cấp 3 sẽ mãi là một phần kí ức đẹp nhất mà tớ muốn cất gọn một góc trong kí ức của mình. Ra trường đã hơn 1 năm rồi, cuộc sông của cậu thế nào, có còn ít nói như những năm cấp 3 ấy … chắc tớ nghĩ nhiều rồi, cậu đã từng nói cuộc sống đại học khiến cậu thấy thoải mái và hài lòng hơn. Đã lâu rồi tớ đã không còn nhắn tin với cậu, không phải vì tớ không còn thích cậu nữa chỉ là tớ không muốn làm phiền cậu. Thanh xuân thật đẹp khi có người để thích và sẽ hoàn mỹ hơn nếu người kia cũng thích mình nhưng tớ không được may mắn như vậy. Cậu phải thật hạnh phúc nhé. Tớ sẽ không thích và làm phiền cậu nữa. Tạm biệt chàng trai tuổi 17 của tớ. Memories
    08/07/2021

  5. Tốt nghiệp cấp 3 được 2 năm rồi nhỉ ? Nhớ thời còn đi học ghê, nghe bài này mà xúc động thật sự. Đôi khi chỉ ước được quay về lúc ấy, được làm lại 1 lần nữa, có cơ hội để trân trọng mọi thứ, nhưng làm gì còn cơ hội nữa :))))

  6. Nghe nhạc thôi cũng đủ nhói lòng, chàng trai năm 17t của mình giờ đã là ck mình sau khi cả 2 yêu 1 vài ng khác, dù ko biết sẽ đi cùng nhau đến khi nào nhưng vẫn thấy biết ơn…

  7. Trở về năm tháng ấy ta vấn vương
    Nhớ gương mặt em ngây ngô dễ thương Giấc mơ ngày xưa, trong ký ức anh chợt hiện
    Cầm trên tay tấm hình đã phai
    Chợt xao xuyến bao kỉ niệm
    Bây giờ phải chăng chính là lần cuối để anh gặp em.
    Trờ về năm tháng khi ta mới quen
    Mắt anh ngại ngùng trông theo bóng em Giữa sân trường kia, khoảng trời của hai trái tim.
    Trước gương lặng thinh anh cánh tay vụng về
    Mặc lên tấm áo vuốt ve mái đầu
    Mong rằng em thấy anh chững chạc hơn anh năm xưa

    Vẫn ước muốn chúng ta được giống như xưa mình từng, ngày anh làm trò rồi trêu chọc em
    Cho em mắng yêu rồi giận anh hoài Những dãy số in đầy bảng đen
    Liệu ai nỡ đâu chia lìa
    Biết không em cậu bé này thầm yêu em

    Trở về cơn mưa năm xưa bỏ lại
    Trở về tình yêu ngây ngô gửi lại
    Muốn đến bên ôm em, muốn ôm siết em thật mạnh mẽ.
    Dù từng mong chinh phục cả thế gian Ngoảnh lại phút cuối anh đã nhận ra
    Thế gian của anh giản đơn lắm vì đó chính là em.
    Trở về cơn mưa năm xưa để lại
    Trở về tình yêu ngây ngô vụng dại
    Muốn nói cho em nghe, anh không thể quên được ngày tháng ấy
    Bầu trời đêm nay đầy những ánh sao
    Nơi đây nguyện cầu cùng ánh sao kia
    Giá như có 1 bầu trời nơi đó có anh và em
    Cho anh được bên em

    Trở về ngày xưa theo bao khúc ca
    Giữa lớp học thân thương hai chúng ta Vẫn luôn là anh , chàng trai bàn trên nhát gan.
    Gió đưa thời gian qua mãi xa phương nào Gặp em hôm nay giấc mơ ngọt ngào Chắc rằng em sẽ xinh xắn đẹp hơn anh trông mong.

    Vẫn ước muốn chúng ta được giống như xưa mình từng, ngày anh giả vờ ngu ngơ chỉ mong
    Đôi môi đáng yêu nụ cười khẽ hiện
    Ai ghi tên em đầy bảng đen
    Liệu em có câu trả lời
    Có ai ngồi cạnh ai, giờ thầm yêu ai ?

    Trở về cơn mưa năm xưa bỏ lại
    Trở về tình yêu ngây ngô gửi lại Muốn đến bên ôm em, muốn ôm siết em thật mạnh mẽ.
    Dù từng mong chinh phục cả thế gian Ngoảnh lại phút cuối anh đã nhận ra
    Thế gian của anh giản đơn lắm vì đó chính là em.
    Trở về cơn mưa năm xưa để lại
    Trở về tình yêu ngây ngô vụng dại
    Muốn nói cho em nghe, anh không thể quên được ngày tháng ấy
    Bầu trời đêm nay đầy những ánh sao
    Nơi đây nguyện cầu cùng ánh sao kia
    Giá như có 1 bầu trời nơi đó có anh và em
    Cho anh được bên em

    Trở về cơn mưa năm xưa bỏ lại
    Trở về tình yêu ngây ngô gửi lại
    Muốn đến bên ôm em, giữ em siết em thật mạnh mẽ
    Dù từng mong chinh phục cả thế gian Ngoảnh lại phút cuối anh bỗng nhận ra Thế gian này cuồn cuộn bao la đều chỉ luôn là em.
    Trở về cơn mưa năm xưa để lại
    Trở về tình yêu ngây ngô gửi lại
    Muốn nói anh chưa quên, anh không thể quên được ngày tháng ấy
    Bầu trời đêm nay ngàn vạn ánh sao Chứng kiến những lời hẹn ước ta trao Nếu như một lần được làm lại thì sẽ ôm chặt em
    Ôm chặt em

  8. Sau này, anh có nói đã biết em từ hồi nhỏ vì thấy em hay đứng ngoài lan can một mình. Khi nghe được câu này lại thấy dao động vì lúc đó em cũng cảm nhận "trái tim" của mình ở đâu đó quanh đây.
    Lúc đó em chưa biết anh, chúng ta chưa từng tiếp xúc.

    *
    Em bắt đầu thích anh từ năm lớp 7, khi chúng ta được xếp ngồi cùng bàn. Trong ký ức của em, anh rất hài hước, là người mang màu sắc đến với thế giới của em. Tình cảm lúc đó đơn giản lắm, chỉ cần hằng ngày tới lớp thấy anh ngồi bên cạnh đã hạnh phúc rồi.

    Năm lớp 9 khi kỳ thi cuối cấp chuẩn bị ập đến, anh dự định sẽ thi LNQ, em thì thi NQ. Em tuyệt vọng nghĩ rằng: "Câu chuyện về mối tình đầu đã kết thúc".
    Bỗng đến một hôm em vô tình nghe thấy một bạn cùng lớp nói với vài người khác về anh: "…Đến lúc thấy nó đi nộp hồ sơ thì mới tin nó thi NQ thật". Mặc dù 1 khối có tới 10 lớp, khả năng được xếp cùng lớp là rất thấp nhưng chỉ cần biết anh sẽ học cùng trường đối với em đã là niềm hạnh phúc lớn rồi.

    Em ôn thi chăm chỉ, lúc đó em chỉ nghĩ "Nếu mình thi điểm cao hơn 1 chút sẽ được xếp vào lớp chọn, cơ hội cùng lớp sẽ cao hơn 1 chút".

    Em vẫn nhớ rõ ngày thi hôm đó 10/06/2016, em với anh thi cùng toà nhà, hai phòng thi cạnh nhau. Cái khoảnh khắc đứng trên hành lang cầu thang nhìn qua lớp kính thấy anh bên dưới, em đã nhảy nhót vẫy tay không giấu nổi sự phấn khích. Đó là lần đầu tiên em nhìn thấy anh trong ngôi trường – nơi sau này trở thành ngôi trường em yêu quý nhất trong cuộc đời.

    Lên cấp ba, cũng nhờ một chút duyên phận mà em với anh lại cùng lớp. Khoảng thời gian mới nhận lớp là lúc em thấy vui vẻ nhất, cảm tưởng em là người thân quen với anh nhất vì học cùng anh từ trước.

    Em vẫn luôn âm thầm thích anh, dù học cùng lớp chúng ta cũng chẳng có cơ hội tiếp xúc nhiều.
    Em quay cuồng với lịch học thêm dày đặc, dù không kết bạn nhưng vẫn theo dõi Fb của anh thường xuyên, anh có công khai người yêu đi chăng nữa em cũng bình tâm và nói với con bạn thân: "Dám cược không, 2 tuần sau bọn nó sẽ chia tay, tớ hiểu nó quá mà!".

    Nghỉ hè năm lớp 10, một cách tình cờ chúng ta lại kết nối lại, trở nên thân thiết. Anh lần đầu tỏ tình với em, muốn em làm người yêu anh. Em từ chối! Vì sợ mình sẽ như bao cô gái anh "đã từng yêu".
    Đó là lần đầu tiên em thấy anh tuyệt vọng đến vậy, lần đầu tiên em thấy đau lòng vì cảm nhận được sự đau lòng của anh.

    Sau đó trải qua nhiều chuyện, em dần trở thành bạn thân của anh. Em lúc đó thật sự nghĩ làm bạn thân còn vui hơn yêu nhiều, có thể ở bên cạnh làm người thân thiết nhất của nhau, đến khi cả hai đủ lớn sẽ yêu nhau thật sự. Nhưng anh không nghĩ thế.

    Cho tới một ngày, cô gái đó xuất hiện, em không còn bình tâm như trước, thay vào đó là sự lo lắng. Vì cô ấy đã mang anh đi thật sự rồi!

    Có đôi lúc em nghĩ là do bản thân quá do dự, quá mơ mộng, đánh giá quá cao bản thân và cho rằng mình đã hiểu rõ anh… Nhưng em chưa từng hối hận, vì em hiểu kể cả lúc đó và bây giờ chúng ta đều không thể yêu được nhau.

    Cô gái ấy xuất hiện và biến mất, khiến cả hai chúng ta đều thay đổi. Em nhận ra bản thân đã yêu anh sâu đậm, yêu đến nỗi hàng ngày nhìn anh đau khổ vì cô ấy mà cũng đau khổ theo. Anh không còn là cậu bạn cùng bàn hài hước của em nữa. Đêm trước ngày bế giảng cuối cấp em đã nói: "Mày giờ chỉ như một cái cây héo khô, một con đom đóm liều mạng lao vào lửa".

    Nhớ lại khi đó thật sự hận chính bản thân không đủ khả năng để có thể làm gì đó giúp anh! Anh không biết, dù anh chưa từng nói mình đau khổ thế nào, nhưng em vẫn cảm nhận được và em cũng đau khổ. Dù cho chúng ta đã từ lâu chẳng còn thân thiết, cũng chẳng còn liên lạc, em vẫn cảm thấy đau khổ.

    Lên đến đại học, em và anh đều học Hà Nội, trường cũng không cách xa nhau lắm (khoảng 2 km). Chúng ta đã ngắt kết nối từ rất lâu, cuộc trò chuyện gần nhất cũng là đêm trước hôm bế giảng. Duyên nợ lại đưa chúng ta kết nối với nhau.

    Em cũng chẳng biết nói thế nào về quãng thời gian năm nhất, năm hai. Có lẽ chỉ là: Em yêu anh sâu đậm, yêu đến nỗi hy sinh tất cả để tới bên anh. Nhưng anh lại là người làm em tổn thương nhiều nhất, đau khổ đến độ cảm thấy cuộc sống không còn ý nghĩa.

    Lúc ôm anh, em hỏi "Suốt bao nhiêu năm qua, cậu đã bao giờ thật sự thích tớ chưa?" , anh bảo có.
    Nhưng em chẳng cảm thấy vui vẻ hơn, chỉ thấy chạnh lòng, chẳng phải vì cả hai đã quá trẻ con để bỏ lỡ nhau biết bao nhiêu lần, chẳng phải vì ta đã vô tình lợi dụng nhau vì lợi ích, chẳng phải vì trách duyên phận nghiệt ngã…
    Chỉ là nhận ra: Người mình yêu nhất lại là người mình sẽ vĩnh viễn không thể có được.

    Ngày hôm nay, khi viết những thứ này, khi nhớ lại quá khứ, em bỗng có một suy nghĩ: Thôi, dù em không được ở bên anh nữa, nhưng chỉ cần anh vẫn luôn hạnh phúc, luôn sống tốt, em cũng sẽ cảm thấy an tâm.

    Em đã làm tất cả những gì có thể vì mối quan hệ này, cố gắng tất cả vì người em yêu nhất, cũng không còn hối tiếc nữa.

    Dù thế nào, anh vẫn là người em yêu nhất, Dương Đức Mạnh.

    [TN, 24.05.2021]

  9. Chưa từng nói chuyện bs nhau dù chỉ một lần , nhiều nhất chỉ một cái chạm tay và một nụ cười , những kí ức khó quên

  10. Phải mất 10 năm khi đã gần đạt tới ước mơ, quay đầu nhìn lại tôi mới hiểu những ca từ tha thiết như thế này

  11. đã khóc vì mình cũng thấy bản thân giống nhân vật trong phim vì đã từng cố gắng rất nhiều để chạy theo 1 thứ không có kết quả
    đôi lúc có những cái mình đã cố gắng làm hết sức để đạt được nó nhưng kết quả thì lại không như mình nghĩ, mà không sao mình cũng đã làm hết sức rồi coi như đó là 1 kỉ niệm hay là 1 phần kí ức gì đó đáng nhớ đã từng trải qua

  12. kha cảnh đằng , thẩm giai nhỉ , có thể 1 ngày nào đó tôi có thể quên 2 cái tên này nhg nội dung phim , cảm xúc rưng rưng xúc đngj khi xem phim và 1 mối tình ko thể nào đến dc , chăc cả đời tôi cx ko quên dc =(((((

  13. Đến cuối cùng thì vẫn là một tình yêu bỏ lỡ … Sau này tôi và cậu sẽ có cuộc sống của riêng mình, thứ duy nhất không còn chính là chúng ta. Tạm biệt cậu của năm ấy…

  14. Đã 4 năm trôi qua, kể từ ngày cuối cùng gặp nhau dưới sân trường. Ánh măt lặng lẽ nhìn nhau rồi bước tiếp về phía trước, chẳng còn về chung như những lần trước nữa. Mình cũng không hiểu điều gì đã làm bọn mình rời xa nhau như thế, thậm chí chẳng một lời chúc hay một lười tạm biệt. Đôi lần mình hối hận, tại sao lúc đó mình không nói ra cho dù không đến được với nhau đi chăng nữa mình cũng sẽ không cảm thấy tiếc nuối thế này. Mình vẫn thường qua fb cậu, cũng chẳng update gì, vẫn yên lặng như vậy như cách mà cậu trốn tránh mình. Mình chẳng mở lòng được với ai, chẳng ai mang lại được cảm xúc như với cậu, tình yêu tuổi học trò đầy ngây ngô và ngại ngùng. Mình mong tương lai có thể gặp lại cậu, mình sẽ hỏi những gì cậu làm với mình lúc đó là có ý nghĩa hay cậu chỉ vô tình làm như vậy mà không một chút tình cảm, mình muốn nói hết những gì mình giấu suốt 4 năm. Nếu có thể tương phùng một lần nữa, mình nhất định sẽ chủ động, mình sẽ cả gan hơn và không nhút nhát nữa. Bình luận này ở đây, mong rằng 1 năm sau mình sẽ có một kết quả tốt hơn… 🙂

  15. Tình chỉ sống mãi khi cả hai không thể là của nhau.chỉ có kỉ niệm và hồi ức đẹp mãi là thứ trường tồn vĩnh cửu

  16. Nhớ hôm cuối cùng trường cấp 3.Lúc về trời mưa to 2 đứa đứng ở 2 nhà xe lớp một hồi lâu.Mình học lớp H nó học lớp G.Mà hồi đó sợ không giám nói.6 năm rồi đến giờ mình vẫn thích nó dù không biết nó giờ như nào nhưng hy vọng nó luôn hạnh phúc

Leave a Reply

Your email address will not be published.